Chuyển đến nội dung chính

Người đàn bà muốn sống đến hơi thở chung cuộc với bệnh nhân phong | Infonet

Đời sống»Đời thường

08/08/14 13:43

   Bản in

Chuyện đàng hoàng:

Người đàn bà muốn sống đến hơi thở rút cuộc với bệnh nhân phong

Sinh ra trong một gia đình đông anh em, sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ từ nhỏ nên bà Nguyễn Thị Xuân, sinh năm 1957 phải bươn trải đủ nghề, kiếm tiền nuôi các em nhỏ.

Là con cả trong một gia đình có 5 anh em, ngày Xuân lên 9 tuổi thì bố mất, 10 năm sau ngày bố mất, người mẹ cũng bỏ 5 chị em mà đi vì lao lực. Từ đó, Xuân thay mẹ, thay bố trở thành lao động chính, trụ cột trong nhà, chăm lo cho đàn em.

Nghỉ học, làm đủ mọi công việc miễn sao có tiền nuôi em, những giọt nước mắt tủi hờn Xuân chỉ dám khóc lúc một mình. Với bản tính chuyên cần, chịu thương, chịu thương chịu khó, ngoan ngoãn, phúc hậu, chị được nhận vào làm càn dạy măng non ở xã Đại Xuân, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh. Ngày đi dạy và được trả thóc, trưa chị vẫn duy trì nghề tráng bánh đa, tối lại cùng các em đốt lửa nướng bánh mang ra chợ bán, cứ thế, chị thay ba má đã khuất tuần tự dựng vợ, gả chồng cho 4 người em.

Trốn nhà, mang cơm nắm muối vừng đi "tự nguyện" ở trại Phong

Cơ duyên đến với chị trong một lần đi dạy học, chị ngẫu nhiên đọc được cuốn sách “Lạc quan trên miền thượng” kể về cuộc sống của những bệnh nhân phong ở Trại phong Di Linh (Lâm Đồng), khiến chị tò mò và có phần day dứt. Chị quyết định tìm đến Trại phong gan góc ở xã Hòa Long, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh thăm.

Tại đây, chị đã tận mắt chứng kiến cuộc sống khổ cực, thiếu thốn cả về vật chất lẫn ý thức của những người bệnh. Chị cảm thấy đớn đau như họ chính là người nhà của mình và quyết định sẽ gắn bó với họ.

Cứ đến ngày nghỉ, chị lại giấu gia đình lên đây tình nguyện trợ giúp những bệnh nhân phong. Khi thì cõng một cụ bà cụt chân, khi thì xách xô nước cho cụ ông cụt tay, khi thì giặt quần, áo, nấu cơm…Dù là một người hoàn toàn thường nhật, nhưng chị Xuân cảm nhận được những đau đớn tinh thần của họ khi bị chính những người nhà của mình hất hủi, cả tầng lớp xa lánh, dè bỉu.

Bà Xuân hướng dẫn cho bệnh nhân phong tập luyện trong phòng hồi phục chức năng

Có rất nhiều trường hợp cụ ông, cụ bà sống ở trại phong này mấy chục năm rồi mà con, cháu, anh em chưa một lần lên thăm. Họ cảm thấy cô độc, buồn chán đến nỗi có người muốn tìm đến cái chết như một sự đánh tháo khỏi khổ ải cõi trần. Vậy là chị Xuân nảy ra nghĩ suy, tại sao mình không trở nên con, cháu, trở nên người nhà của những người bệnh nhân ở đây, giúp họ vui, sống chiến đầu với bệnh tật và đấu tranh với cả sự kỳ thị của cả từng lớp lúc bấy giờ.

Những lần chị trốn gia đình lên Trại phong dũng cảm ngày càng dày thêm, chị đi từ sáng đến tối mới về. Mỗi lần đi chị đều mang theo một vài nắm cơm, với muối vừng để ăn, chứ khăng khăng không chịu ăn cơm của các bệnh nhân vì chị biết cuộc sống của họ ở thiếu thốn trăm bề và chị không muốn góp phần làm tăng sự khó khăn đó nữa.

Cho đến một ngày, chị quyết định nghỉ dạy học lên ở hẳn trên Trại phong gan góc để coi sóc những người bệnh thì chị bị cả gia đình phản đối. Những người em ruột của chị nói chị bị điên, bị hâm, người khác tránh đi chẳng được, còn chị thì đâm đầu vào. Người cậu ruột dọa sẽ từ mặt nếu chị còn tiếp lục đến trại phong. Láng giềng bàn ra tán vào, bạn bè xa lánh, thuộc làu. Nhưng chị bỏ ngoài tai quơ những lời thị phi, lặng lẽ gói đồ đạc lên trại phong ở từ khi mới tròn 30.

28 năm đầy ắp nghĩa tình

Sau 2 năm tình nguyện ở lại coi ngó bệnh nhân phong, chị được cử đi học lớp y tá ở Trại phong Quy Hòa (Quy Nhơn, Bình Định). Vì mới học hết lớp 5 nên chị luôn mặc cảm về trình độ của mình, chị sợ sẽ không theo kịp các bạn trong lớp, không có đủ kiến thức để coi ngó các bệnh nhân nên chị đã thế chăm chỉ để bù lại. Chị kể đã có lần, chị phải làm đi làm lại tới 50 lần cho một bài học. 

Những năm săn sóc bệnh nhân của chị sau này không chỉ xuất phát từ tình thương đơn thuần nữa mà còn là lương tâm nghề nghiệp. Nhưng điều khiến chị day dứt và chua xót nhất là nỗi đau cả thân xác lẫn tinh thần của BN phong khi các phần thân thể của họ bị rơi rụng dần đến mức có những người không thể lao động thông thường, thậm chí đi cũng không vững. Nỗi niềm ấy khiến chị nung nấu mong muốn có thể làm gì bù đắp cho họ, và chị đã xin đi học lớp làm tuỳ thuộc giả nên chi.

Năm 2012, bà Xuân nhận quyết định nghỉ hưu sau 28 nghĩa tình coi sóc những bệnh nhân phong. Nhưng, phần thời kì còn lại tuổi già, bà không trở về ngơi nghỉ tĩnh dưỡng mà xin ở lại trại phong để được nối chăm nom những bệnh nhân. Bà bảo rằng, bà muốn cùng họ sống đến cuối đời, muốn san sẻ với họ đến tận khi nào sức bà còn có thể.

Lại Hà - Đắc Chuyên

Bệnh nhântình nguyệnchăm sócBắc Ninhxa lánhDi Linhlao lựctrốn nhà

   Bản in

Mới nhất

Những chuyện cảm động về ý chí, tình người ở trại Phong Quả Cảm

05/08/14 13:00

Những chuyện cảm động về ý chí, tình đứa ở trại Phong dũng cảm

05/08/14 06:20

Những người thợ kỳ tài thổi hồn vào gỗ

02/08/14 07:45

Những "ông nghiện", nửa đêm bỏ vợ ra nằm cạnh âm ly, loa cổ

01/08/14 09:45

May cờ giang san gửi ra Trường Sa, nấu cháo tặng bệnh nhân nghèo...

31/07/14 18:32

Cuộc đời như mơ của nữ tỷ phú Facebook Sheryl Sandberd

31/07/14 10:20

Gặp lão dị nhân buồn đời, làm nhà lên cây ở

29/07/14 09:14

Chuyện bà giáo "vừa đi vừa khóc" xin chỗ dạy học sinh đặc biệt

Bình luận

  • Trang trước
  • Trang sau

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Bảng màu" hè cho PHONG CÁCH của cô nàng cá tính - Kenh14.vn

Với cái nóng mùa hè của miền nhiệt đới sự chọn lọc các y phục với màu sắc tươi sáng, nhóc là điều hích và để lại dấu ấn cho người mặc. Đã qua rồi thời kỳ color block với những đường phân chia sắc màu rành rẽ, hè 2014, chuyến đi của chúng ta sẽ thêm phần hứng khởi với những màu sắc pastel tươi sáng nhưng lại không quá nữ tính, sự tương phản rõ nét giữa màu sắc trung tính và màu sắc vui tươi, trẻ trung. Khi màu sắc đã là điểm nhấn quan yếu nhất thì những y phục nên được tiết chế về đường nét và tầng lớp, bởi chỉ cần crop-top cùng chân váy bút chì chất liệu PVC hay quần jeans rách là bạn đã hoà mình vào không khí sôi động của mùa hè. Váy bút chì với sắc màu nổi trội được kết hợp đơn giản với crop-top sát nách, tôn dáng lẫn cá tính hết sức hiệu quả. Hạ nhiệt mùa hè với sắc màu pastel dịu ngọt như kẹo từ những chiếc váy liền và phụ kiện ăn rơ. Hoạ tiết trái cây cũng là tâm điểm của mùa hè ranh ma. Sự kết hợp giữa hồng và đen tuy đơn giản nhưng không nhàm chán. Năng động và bụi phủi với crop...

Bác sĩ Tiin: Kinh nguyệt không đều, liệu có bị bệnh?

Em năm nay 21 tuổi, có kinh nguyệt năm 12 tuổi nhưng không đều, có khi 2 tháng em mới có kinh nguyệt một lần. Cách đây khoảng 3 tháng em bị mất kinh hẳn, vùng kín có cảm giác ngứa bên trong, huyết trắng ra nhiều đôi lúc trắng đục. Em có mua một loại thuốc bổ huyết, điều kinh uống được khoảng 2 tuần thì bị ra ít chất nhầy màu đỏ sậm hơi đen. Cứ như vậy 4 ngày và sau đó thì huyết kinh ra nhiều kéo dài thêm tận 10 ngày mới hết. Vậy thầy thuốc cho em hỏi em có bệnh gì không? Nếu có bệnh thì chữa như thế nào? Em có nên tiếp tục uống thuốc kia không? Em chưa có quan hệ dục tình. Em xin thật tâm cám ơn! Ntxh...@Gmail.Com Ảnh minh họa Bác sĩ Tiin đáp: Bạn năm nay 21 tuổi, thường ngày ở tuổi này đã hết tuổi dậy thì, thân thể phát triển tương đối ổn định, chu kỳ kinh nguyệt đã định hình (chu kỳ 28, 30 hoặc 45, 60 ngày...). Chu kỳ kinh nguyệt của bạn không đều, có lúc 2 tháng mới có “nguyệt san”, lần này tới 3 tháng vẫn “không thấy đâu”. Loại trừ nguyên do có thai bạn chưa có quan hệ dục tình thì...

Lam Trường: Cưới Yến Phương là quyết định đúng đắn

Lam Trường và vợ sắp cưới Yến Phương - Cảm giác của anh ra sao khi lễ cưới ngày một gần kề? Tôi thấy vui và nôn nao lắm. Đây cũng là món quà đặc biệt mà tôi dành tặng Yến Phương, nên chi, mọi thứ cần được lên kế hoạch chi tiết nhất có thể. - Cảm giác nôn nao, phấn khởi của anh lúc này có gì dị biệt so với lần đám cưới trước tiên từ nhiều năm trước? Khác nhiều lắm. Trong lần đám cưới trước nhất với Ý An, mọi thứ đối với tôi đều rất mới mẻ vì ở thời khắc đó, Lam Trường vẫn là cậu thanh niên vừa chập chững bước vào đời. Nhưng sau khi sang những biến cố trong cuộc sống và quyết định bước tiếp từ cuộc hôn nhân vỡ lẽ, suy nghĩ của tôi cũng đã khác nhiều. Trước khi tái hôn với Phương, tôi đã suy nghĩ rất kỹ và đặt trọn niềm tin vào mối quan hệ này. Tôi tin đây là quyết định đúng đắn và hạp với những gì mình mong muốn nhất. - Nhiều cặp đôi sau khi ly hôn đều không mặn mòi với những đám cưới lần 2. Họ chỉ cần sống hạnh phúc và không cần tổ chức hôn lễ rình rang như lần đầu. Anh nghĩ sao về điề...