Một người nào đó hình như đang hỏi đường
Chị muốn sang nhà anh. - Đỡ hơn nhiều rồi anh ạ. Một phần anh không muốn xa công việc. - Khỏi lo. Phải chăng đó cũng là lẽ thường tình đã từng xảy ra đối với những cặp vợ chồng khi mà trình độ. Làm ở bộ phận đánh các vụ án trên đường thủy. Nốt bổng là cái tài đánh án của anh. Dáng đi nhanh nhẹn chắc nịch. Hôm đó có đồng chí đại tá Phó giám đốc Công an tỉnh Đặng Văn Táo về dự. - Hôm đó mà anh kháng cự mạnh hơn chút nữa thì tôi cho anh chầu diêm vương -Xuyên dằn mạnh từng câu - giờ anh phải hứa với gia đình là dứt khoát từ trò đời bài bạc ấy đi.
Xuyên đi sát vào Lan. Lại chẳng phải liên hệ đến cái "ren" kém cỏi của nhà tôi. Đủ tiêu. Lỗi là do đánh máy nhưng Xuyên cũng có cái tội là khi đọc lại không phát hiện ra. Cải trang làm người đi tìm trâu lạc. Xuyên chém gió:. Năm nay Tuần gần 40. Trước nhất là phải kính thưa cho rõ ràng. - Chị cất đi. Bước lên phía trước. Tỉnh đã quyết định đưa anh cấp cứu lên tuyến bệnh viện Trung ương.
Sống không vợ lại đi với một nữ giới như Lan. Đi du lịch nhiều cũng thấy chán. Tôi đi một mình. Cả hội trường lại được một bữa cười vỡ bụng. - Chị không lo. Mềm yếu của chị. Vì thế mâu thuẫn vợ chồng càng tăng lên. May theo kiểu dở quê dở tỉnh và một bộ tóc giả dài đến chấm lưng. Bàn tay thô ráp của anh nắm chặt lấy bàn tay với những ngón nhỏ thon.
Người ta thương nhau. Bật pha cho bố cốc sữa nóng rồi nói: "Bố có nhớ hội thằng cu Sét ngày xưa không?".
Có thể anh về muộn. Mai sau họp tổ em ăn nói thế nào. Trên đường. Quả là Công an lúc nào cũng cảnh giác. Nếu được. Cưng ơi…". Thân hình thon lẳn. Không sao ngủ được. Lan vội hôn lên má Xuyên. - Ra ngoài đó chị thả sức mà trông nom anh. Nơi ta đang khởi công xây dựng khu công nghiệp khai phá đá. Vừa nói xong ý định thì Lan nhận được câu đáp như là gáo nước lã buốt xiết:.
Vợ anh tên Hoài. Xuyên cứ thế đọc to. Phải tạo cho anh ấy một tổ ấm. Nói rồi anh lại xốc đi xốc lại mấy bộ đã chọn rồi bỏ ra đi dạo tha thẩn quanh góc nhà. Lần này phải tấn công ngay vào hang ổ của chúng và phải bắt cho được thằng Soán râu cầm đầu". Khó mà qua khỏi. Tóc Xuyên cắt cao. Lan lặng im nghe theo. Lan nói lại. "Để bố đi với" - Xuyên nói. Còn từ 12 giờ tới sáng. Xuyên là người đánh án giỏi nên Ban tổ chức vẫn đưa anh vào diện lên ít.
Thiên nhiên Lan thấy thương Xuyên khôn xiết. Một phần vì anh cũng không túng thiếu gì. Tranh thủ vừa uống nước Lan vừa nói: "Em có việc. Câu chuyện ấy cứ lan mãi trong tỉnh.
Tôi không bao giờ mơ tới. Sự thật thì ngày 14 bọn chúng đã hành động rồi. Phía xa bóng Xuyên vẫn cặm cụi đi theo những con phố. Kết duyên với Xuyên thì đẹp quá chứ còn gì. Anh cho phép chứ?". Lan ở dưới bếp nhìn lên. Họ ngồi xuống ghế chuyện trò bâng quơ. Chị ra lan can đứng nhìn về những con phố chạy ngang dọc.
- Khi nào anh ta đi. - Phụ nữ các chị toàn những người tài tình. Đi nghiêng nghiêng như con gà sệ cánh. Khi phát hiện ra không nhanh nhẹn xử lí.
Hơn ba mươi tuổi mà đã trưởng phòng nghiệp vụ quan yếu của Công an tỉnh; vợ giỏi tiếng Anh làm phó văn phòng đại diện cho một công ty nước ngoài. Bật đang nghĩ suy thì có điện thoại của do thám báo theo tin mới nắm được: Ngày 16 bọn Soán râu "cập bến" là nguồn tin giả tung ra để gạt gẫm.
Chị soi mình vào trong. Khi Lan bước vào gặp một y tá ngăn chị lại. Lần này Ban tổ chức cẩn thận hơn. Đem lên giao cho Công an phường xử lí. Nhưng rồi chị cố nhắm mắt xuôi tay mà không sao ngủ được.
Chị đứng ở cổng bệnh viện nhìn theo cho đến khi chiếc xe cấp cứu chạy xa chỉ còn là chấm đen tít tắp. Dặn anh cứ thế mà đọc. Anh quay nhìn hướng ngôi nhà đổ.
Chị lặng lẽ đi bên Xuyên như muốn đón hết những cảm giác của một người phụ nữ đã từ lâu mất đi cái bờ vai của người đàn ông.
Hắn tiến về phía Xuyên và Lan đang ngồi. Một thời kì sau Xuyên chủ động viết đơn li hôn và tình nguyện nuôi đứa con trai lúc đó sắp tốt nghiệp đại học trong ngành.
Cặp mắt tròn long lanh khiến cho từ chị tỏa ra nét dịu hiền dễ thương. Thời gian mấy phút mà như lâu quá. Tôi yêu cầu chị đi trước tôi 20m.
Tôi và chị sẽ văn bằng xung quanh khu vực này. Tự nhiên Lan cảm thấy có điều gì như vừa thương vừa cảm phục con người ấy. - Nhưng giả phải như thật chả là gì. Cái đoạn "đè chìm đối tượng xuống nước nhưng hắn vẫn ngóc đầu lên…". Xuyên đi tày về. Với anh ấy. Nói:. Mà nghĩ lại.
Hội trường mới trở lại trật tự được. Chị vẫn thấy cái bóng cao. Chị trả lại anh cái túi nhỏ có chiếc áo nửa mùa và bộ tóc giả. Lan tiễn anh ra ngoài cửa. Điếu thuốc trên tay cháy dở. Con cái anh ngoan ngoãn thế kia.
Một người bao năm trong giấc ngủ thiếu mất hơi ấm của người đàn bà hình như nó đã đóng băng chai sạn mất rồi. Lan không nói lại. Xuyên gọi điện cho Lan hẹn sẽ sang. Cách một hôm Bật về báo tin là Ban giám đốc đồng ý cho Xuyên tham gia vào chuyên án.
Về nhà chị lại đổ lên đầu chồng. Nói: "Từ hiện thời tôi và chị vờ là vợ chồng đi dạo mát công viên. Vậy mà mình không nghĩ ra.
Một anh Công an mới nghỉ hưu. Xuyên chỉ tay về phía mấy con phố nhỏ. Sức còn khỏe. Chị cố làm theo lời anh dặn. Lan không ngủ được. - Anh cảnh giác hay đánh giá em thấp thế.
Trưởng Công an huyện phải mất mấy phút đứng lên điều khiển. Chị nâng bộ ngực sát sạt vào người anh. Địa vị thường xộc xệch với nhau mà độ nặng thường lệch về phía vợ. Lan nghe rõ từng nhịp đập mạnh từ lồng ngực của Xuyên. Khuôn mặt trái xoan của chị lộ rõ vẻ khó chịu. Thu nhập tháng gần chục "vé". Một thằng đi ra. Mũi dô. - Tôi cũng mong chị không phải dùng những thứ này nữa.
Nhưng rồi lần này anh cũng mắc phải sai lầm chết người. Xuyên hẹn gặp nhau ở đầu ngõ phố.
Bản tin truyền hình sáng nay của tỉnh đã đưa về gương kiêu dũng bắt tầy của anh. Anh gửi xe rồi vào đưa cho Lan một chiếc áo mới hơi rộng. Chị gặp đại diện các ban ngành và những người dân khu phố đang ùn ùn kéo vào hỏi thăm tình hình của anh. Anh không quên yên ủi Lan:. Nói rồi Xuyên đấu đi lạ. Dù rằng tổ chức cũng đã nuốm hết sức.
Để lại làm kỉ niệm. Lan thấy Xuyên làm thế là có cái lí của nó. "Nốt trầm" trong cuộc thế anh. Buổi chiều Xuyên sang chơi. Dự phòng.
Xuyên cầm tay Lan. Về quê. Nó thả ra một câu: "Đồ quê mùa". Nhưng khi gặp Xuyên. Chị cười một mình. Do sơ sót khâu đánh máy. Chị vừa vào đến cửa phòng cấp cứu thì gặp Hoài - vợ Xuyên từ trong đi ra. Đến cuối buổi. Bỗng Xuyên bế Lan ngồi vào lòng mình rồi ôm lấy lưng chị. Bật đáp lại: "Việc này con sẽ báo cáo xin quan điểm Ban giám đốc đã".
Bực quá. Có cái gì như khô nhưng cũng có cái gì đó rất hấp dẫn. Dân ngủ ngon giấc hơn.
Xuyên nghe đâu không quan tâm đến sự có mặt của Lan. Nữ y tá không kịp ngăn chị nữa. Ba thằng bỏ chạy. Sao không muốn sống lại đâm đầu vào cờ bạc làm gì. Lan cứ sợ anh ấy hiểu nhầm. Bảo chị vào trước chờ anh ở trong đó. Lan nhìn anh cười. Nhấp vội ngụm sữa. Sự bực bội xen lẫn với tình thương người Công an nghỉ hưu ấy quấn theo từng bước chân chị trên đường về nhà. Lan đánh liều nói láo:.
Vì đã đến giờ chuyển anh ra xe cấp cứu. - Theo tình hình mới mà bố thu thập được thì khả năng tụi thằng Soán sẽ cập hàng về trong ngày 14 chứ không phải là ngày 16 như tin cậy do thám cung cấp.
Hiện thời khác trước rồi. Những người xung quanh phải có nghĩa vụ. Hơn chín giờ tối. Không ngờ Xuyên lại nói ra một câu cay nghiệt đến như vậy.
Lại đằng chiếc ghế đá gần căn nhà đổ nát ấy chúng ta cùng ngồi trả tâm tình.
- Anh ta đánh bạc ở đâu?. Lan bỏ chợ chạy ngay về phía bệnh viện. Anh còn dặn. Anh tự nguyện làm chân tổ trưởng tổ tày an ninh khu dân cư. Giữa dòng người đi lại trên con phố.
Nhiều nơi kéo đi làm nhưng Xuyên không đi. Lan nhìn Xuyên mỉm cười:.
Chữ "chìm" không có dấu huyền. Hết lượt kì thứ 2. Anh là cây đánh án nên được lên vắng trước tiên. Cái nốt trầm là khả năng ăn nói của anh. Chị về ngủ. Hai giờ sáng Xuyên trở về nhà. Anh đẩy nhẹ Lan ra. Tôi cứ ước ao được như anh là mãn nguyện lắm rồi.
Cố trấn tĩnh một lúc chị mới lên tiếp Xuyên được. Nhiều người đều biết đến hai "sự kiện" đáng lẽ đưa anh lên nốt bổng hóa ra anh phải nhận nốt trầm. Anh ghé về nhà lấy cái túi nhỏ rồi đây ngay.
Anh đưa tay chỉ cặn kẽ rồi lại tiếp tục đi. Khiến cho về nhà sau hai hôm bả vai vẫn đau ê ẩm. Lan đi qua cửa hiệu có tấm gương. Thấy chúng đã ngồi quanh. Chị cứ nằm mường tưởng. Theo đúng sự phân công.
Thành ra lỗi đó anh phải hứng chịu. Hôm đó hắn là người cự ngoan cố nhất nên đã nhận được quả đấm của Xuyên. Lúng túng quá anh lại nói nhịu "Kính thưa đồng chí đại táo Đặng Văn Tá…. Hơn nữa. Nơi mà phương án bủa lưới bắt Soán râu đã được vạch ra.
Năm thằng đứng vây lấy anh tưởng ăn tươi nuốt sống. Ghì anh xuống nhưng anh đã kịp ngoảnh mặt đi. Xuyên lanh lẹ lao tới. Xuyên bảo: "Bố còn lạ gì nữa". Lan lặng im cúi đầu đi ra cùng. Nhìn vào cặp mắt sáng của anh. Hôm thì thua trắng tay nhưng hôm nào cũng về đánh chửi vợ con thậm tệ.
Chúng bố trí người canh gác cẩn thận lắm. Còn hai thằng bị anh trói gọn. Biết là gặp phải Công an. Lấy tên là cu Sét để mượn râu hùm - Bật kể cho bố nghe về hoạt động của nhóm tội phạm ấy - Chúng chuyển sang hoạt động buôn bán ma túy và đang tác oai tác quái ở vùng phía Nam giáp với thị xã. - Đúng là làm như thật nhưng không phải làm thế - Nói xong anh bế chị đặt lại phong thái ngồi ban đầu rồi bảo chị kề đầu vào vai anh.
Vừa quay ra anh nhận được điện của Lan báo là Hoát đang chuẩn bị đi đánh bạc. Ngọn đèn dầu leo lét thắp lên. Người ta còn biết rõ cả những "nốt bổng". Tôi đã có cách. *. Sợ muộn mất. Chị đã cảm nhận hơi ấm từ người đàn ông ấy đang truyền sang cho chị. *. Anh còn nói thêm. Biết tính Xuyên cẩn thận nên Lan đồng ý ngay. Nói giả đò nhưng khi người của chúng đi soát thì chị nhớ là phải làm như vợ chồng thật nhé".
Cho đến hôm sau. Làm hay mà nói không trơn tuột thì cũng không tránh khỏi sự thiệt thòi.
Anh chở Lan đến đầu cổng công viên. "Sao con chưa ngủ?" - Xuyên hỏi. Một mình. - Nghe nói đánh ở trong cái nhà đổ ở góc công viên. Máu ra nhiều. Biết là hắn ta khiêu khích để tìm lí do gây gổ nên Xuyên ôm lấy vai Lan thầm nhủ cứ ngồi im và tỉnh bơ như chơi hề hay biết gì. Xuyên bị đâm trúng cổ. - Tôi bảo chị là chúng mình giả kia mà. Anh vừa dẫn hai thằng bị bắt quả tang về tội đánh cắp cốp xe máy ở một hiệu bán tạp hóa đầu phố.
Nói nhỏ:. Đây là lần trước tiên chị mới có dịp được hiểu về một người Công an.
Nói rồi Xuyên đứng dậy ra về. Anh ở với vợ chồng thằng con trai duy nhất. Xuyên đáp lại ngay: "Chúng bị diệt từ hồi lâu rồi kia mà". Lạ thì quan trọng nhất là những giờ cao điểm. Xuyên hẹn Lan ở một quán nước thuộc địa bàn khu dân cư khác.
Minh họa: Phạm Minh Hải. Nhìn anh khẽ nói "Em cảm ơn anh". Bật - con trai - vẫn ngồi bên bàn máy vi tính. *. Đôi khi ngoái lại. Biết sợ rồi. Hôm nào em sang nhà tả với anh. Nếu không thì anh sẽ biết tay. Trong đêm khuya không bóng người.
Và luôn nói câu: "Anh ơi. Vợ anh đẹp thế kia. Ôi. Bao lăm vụ án hình sự hiểm hóc đều có bàn tay anh khui ra cả.
Sau được Lan bảo lãnh xin về. Cả hội trường cười như vỡ trận. Vậy mà anh lại cho em về nghỉ. Lồng ngực chị như nghẹt lại khi nghe ai cũng nói vết thương anh quá nặng. Anh Hoát dạo này ra sao?. Xuyên "ừ" một tiếng rồi bước thẳng. Chị an tâm và vô cùng thoả nguyện. Mặc dù nó là công việc hiểm - truy bắt tù nhân - mà anh đã gắn bó với nó hơn ba mươi năm.
Ra hiệu cho mấy y tá đỡ Xuyên nằm lên cáng đưa ra xe. Xuyên không quên nhắc chị giữ cự li 20 m. Đã khuya tiếng Hoát - chồng chị - quát mắng ồn ã. Anh bảo nhỏ:. Theo sự phân công. Nói với Lan:. Tay lau vội những dòng nước mắt. Lan thấy lâng lâng khó tả. Với Lan. Chị hối hận vì giá như đêm hôm ấy chị bạo dạn tặng anh một nụ hôn để làm kỉ niệm thì hay sao. Xuyên về ở khu phố này đã hơn mười năm nên mọi người không lạ gì về anh.
Anh bảo đêm tối trong công viên chỉ có bộ tóc và chiếc áo nửa mùa này là che mắt được xung quanh. - Chị thông cảm. Chín giờ rưỡi ta đi một vòng. Chỉ có bóng hàng cây bàng mùa thay lá đứng trơ trụi. Trong hai tên bị bắt có Hoát - chồng Lan. Ở khu phố này ai cũng khen anh ấy từ ngày anh về hưu làm trưởng ban lạ thứ tự. Anh không phải lo gì cho con cái. Chị lại ra đứng ở lan can nhìn ra con phố. Thấy chồng đang nằm ngủ bên cạnh thằng con.
Vậy mà Lan cứ do dự. Anh lại ngồi bên cạnh Hoát rồi nói:. Hắn đứng lại mấy phút rồi trở vào ngôi nhà đổ. Xếp áo này quần nọ. Nghỉ hưu mà cứ đi ra đi vào anh thấy quá bí bách. - Nhà em dạo này lao vào bài bạc - Vừa ngồi xuống ghế Lan đã bảo nhỏ - Hôm nào cũng 4-5 giờ sáng mới mò về. "Bây giờ mấy thằng lại nhóm phục hoạt động trở lại. Là cán bộ thuộc loại có máu mặt ở tỉnh.
Nhìn anh đi hết con phố này đến con phố khác mà lòng Lan thấy chộn rộn khó tả. Xuyên cười:. Chừng như anh đang để ý tập hợp quan sát tụi đánh bạc mà quên đi người phụ nữ đang ngồi trọn trong lòng mình. Nói đến anh. Hôm thì say khướt mướt. Về hưu ở tuổi 55. Ngày xưa Hoài yêu Xuyên về tài đánh án bao nhiêu thì giờ Hoài lại tỏ ra xem thường về năng lực diễn tả của anh bấy nhiêu.
Khóc. Lúc nào cần ta lại dùng. - Đêm nay. Gầy đen đi sau giữ đúng khoảng cách. Xuyên bảo:. Trước hết là Công an huyện tổ chức hội nghị tiêu biểu tiền tiến.
Khốn một nỗi lên đứng trước hội trường. Cho tôi vào một tí. Xuyên im lặng ngồi uống nốt chỗ sữa và mắt anh liếc sang lướt kĩ trên phương án mà Bật đã vạch sẵn.
Đằng kia mấy cái bóng lô xô tuần tự chui vào ngôi nhà đổ. *. Có người còn nói to: Ông ấy ăn tiểu táo chứ không cần ăn đại táo đâu. Đang sát phạt nhau. Chính trong lòng Lan cũng chỉ giới hạn đến tình thương chứ có dám nghĩ vượt quá cái ngưỡng ấy đâu. Lan thử đi một đoạn. Hầu như đêm nào anh cũng xung phong đi. Nhìn nét mặt bình thản mà cương nghị của Xuyên.
Hỏi ra mới biết họ vừa kéo nhau vào thăm Xuyên. Thầy thuốc gỡ tay Lan. Chị thấy tim mình loạn nhịp. Cứ thế này thì em cũng tan cửa nát nhà mất. Môi hơi nhọn. Tôi quyết định vậy để cho cô được dễ dàng về đường công danh. Chờ đến sáng để tìm cách gặp Xuyên bắt tay ngay vào "công việc". Mấy bọn ăn trộm cứ lùi dần lùi dần. ". Lan trở về nhà. Cái Tuần - bạn của Lan - xinh xắn ngoan ngoãn nhưng hai vợ chồng thuận tình li hôn vì Tuần không có khả năng sinh con.
Gần nhau quá thì rồi thế nào tương lai cũng có "tiếng bấc tiếng chì". Tự dưng chị nhận ra cái bóng cao cao của Xuyên vẫn men theo con phố. Phải chuyển anh ấy đi ngay. Anh ấy nghĩ thế là phải. Buổi chiều anh nói là có người bạn mời đến chơi. Lan hào hứng với dự tính ấy. Thật khó nói quá… Rồi thiên nhiên trong Lan lóe lên một nghĩ suy. Kế hoạch cất lưới sẽ được thực hiện vào sớm trưa 14.
Gió se lạnh. Muốn nhờ anh. Chị làm theo cắt cử của tôi. Lan định hôn lên má anh để tỏ lòng thương. - Làm thế có lộ liễu quá không anh? - Lan hỏi lại. Hắn bị giữ ở phường một ngày. Đang định giải về đồn thì vừa lúc có mấy Công an phường được Lan điện báo kịp đến. Bảo chị cải dạng để khỏi bị phát hiện. Bật bảo chỉ cần vài bộ thay nhau thôi. Lương thượng tá. Cho đánh máy rõ ràng.
Chúng con vây bủa mấy lần mà không ăn nhằm. Chuyện của chị nói ở nhà chị không tiện. Lan nhìn lên khuôn mặt đen hơi gầy.
Chị ôm chặt anh. Đi họp người ta cứ nói đùa: "Lúc đó mà có chị Hoài thì cái ch…của đối tượng sẽ chìm nghỉm ngay". Chị ra chiều đi chân khập khiễng là hay nhất. Tặng nhau một nụ hôn thì có gì là ghê gớm. Trong pha truy bắt tù nhân.
Kì thực là anh đi xe máy hơn 40 km về phía Nam thị xã. Chị điện cho tôi rồi tôi cùng chị đến đó - Xuyên dặn. Đây là địa bàn khá phức tạp nên tỉnh chọn những cán bộ đánh án giỏi ở các huyện về.
Anh có cách gì giúp em không. Thằng đánh bạc kia nhìn "hai vợ chồng trung niên". Lan ôm chặt Xuyên. Lan ôm chặt lấy Xuyên. Gọi con trai ra. Anh thử xem. Được mấy bước chị phụt cười nhưng nhìn nét mặt nghiêm khắc của Xuyên. Ban tổ chức đã dặn anh lên báo cáo. Vợ anh lặng im bằng lòng. Tối hôm đó. Nghe xong Xuyên cứ đi ra đi vào. Quí nhau. Lần thứ hai là khi anh được điều về Công an tỉnh.
Xuyên "vâng" một tiếng cụt lủn rồi bước ra ngoài. Anh nghe ngóng quan sát.
Nói khẽ:. Lan trở về nhà. Tự nhiên nước mắt chị ứa ra. Lúc gặp nhau ở trụ sở văn bằng. - Tôi là vợ. Ngờ đâu bị Xuyên ra tay quật ngã toàn bộ.
Tôi là tổ trưởng.
Nhận xét
Đăng nhận xét