Trịnh Giang bỏ gái vào bao tải để thác loạn Trịnh Giang (1729-1740) là vị chúa Trịnh thứ bảy thời Lê Trung Hưng. Theo các sử gia, nếu các chúa từ Trịnh Kiểm đến Trịnh Cáng đều là những nhà thống trị tài hoa thì việc lên nắm quyền hành của Trịnh Giang lại là khởi đầu cho thời đại suy vong của họ Trịnh. Tục truyền, Trịnh Giang có tật mê đàn bà từ thuở nhỏ. Bởi vậy, không có gì lạ khi lên cầm quyền, ông sớm nức danh về thói ăn chơi dâm bôn không chừng đỗi. Càng về sau, Trịnh Giang càng có nhiều mô tả kì dị trong sinh hoạt tình dục. Một số thái giám hàng ngày phải lựa ra một người đẹp trong số cung nhân, hoặc bắt cóc dân nữ sống quanh khu vực cho tắm rửa sạch sẽ, đến tối bỏ vào một cái bao tải lớn, vác bỏ vào phòng của chúa Trịnh Giang, rồi mặc cho chúa “hành sự”. Không chỉ dừng lại ở đó, Trịnh Giang là kẻ dâm loạn còn từng dâm tà với vợ lẽ của cha mình là chúa Trịnh Cương. Sau này, Trịnh Giang bị mắc bệnh "dâm cơ địa" mà sinh ra yếu bóng dáng, sợ ánh sáng thái dương nên phải đ...
Nhận xét
Đăng nhận xét